Mùa gió ngang vai là tập truyện ngắn mới nhất của tác giả trẻ Lê Ngọc, người vẫn luôn khắc khoải với những câu chuyện xưa cũ qua một cảm thức mong manh và tinh tế. Mỗi sáng tác của anh, dù là truyện ngắn hay tản văn, đều bảng lảng nỗi day dứt về kiếp người nhỏ bé trôi dọc thời gian, cùng niềm hoang hoải trước chữ tình, chữ người và chữ đời. Và tập truyện này như thu trọn tất cả những đặc trưng ấy trong 12 truyện ngắn đầy ám ảnh.


Dòng chảy ký ức trong từng trang truyện
Xuyên suốt tập truyện Mùa gió ngang vai, không gian ký ức hiện lên bàng bạc. Dù câu chuyện được đặt trong thực tại hay quá khứ, mạch ngầm hoài niệm vẫn không ngừng chảy, khi âm ỉ nhức nhối, lúc trỗi dậy cuộn trào bởi một cơn gió vô tình khơi gợi. Chính từ dòng ký ức ấy, những thân phận và số phận được tái hiện với tất cả nỗi đau, niềm thương và cả những day dứt khôn nguôi.
Trước hết, đó là ký ức về chiến tranh – nỗi đau hằn sâu vào tâm thức người Việt. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng vết sẹo trong lòng những người ở lại vẫn không ngừng nhức nhối. Truyện Gương mặt chiến tranh khắc họa hình ảnh những chàng trai, cô gái hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc, để lại phía sau người thân với nỗi nhớ thầm lặng. Họ ra đi về thể xác nhưng vẫn sống mãi trong ký ức của những người ở lại, như một minh chứng cho sự hy sinh và tình yêu quê hương.
Không chỉ dừng ở chiến tranh, ký ức còn là những tháng ngày ấm áp của hi vọng và yêu thương, nơi con người được bao bọc bởi những điều giản dị. Để rồi khi hiện tại trở nên cô độc, đầy rạn vỡ, người ta lại tìm về quá khứ để neo giữ niềm tin. Vợ hiền và Có đáng hay không là hai truyện ngắn gợi lên sự đối lập giữa quá khứ ngọt ngào và thực tại u buồn, khiến nhân vật càng thêm hoài tiếc nhưng cũng từ đó mở lòng thấu hiểu nỗi đau của người khác.
Bên cạnh đó, ký ức còn được đắp bồi từ mạch nguồn văn hóa và tình người ngay giữa dòng đời hối hả. Dưới mái hiên nhà, giữa những con người xa lạ, những ký ức mới nảy sinh từ sự chở che, yêu thương trở thành điểm tựa tinh thần. Giật mình xốn xang nhắc nhở rằng giữa cuộc đời rộng lớn, không ai thực sự cô đơn. Như một dòng chảy ngầm, ký ức kết nối quá khứ và hiện tại, tạo nên sức mạnh nâng đỡ con người.
“Cái quý giá nhất đời người là ký ức, nhất là ký ức về người thân.”
Phận người bèo bọt trong cõi đời
Trên nền ký ức phủ một màu bàng bạc, Lê Ngọc khắc họa những phận người bé mọn như khóm Hoa xuyến chi – loài hoa dại mọc ven đường, “ai thích dẫm thì dẫm”. Họ là những người phụ nữ thuộc nhiều thế hệ, âm thầm hy sinh và chịu đựng định kiến. Từ nạn nhân của chiến tranh trong Ngày trở về đến những người phụ nữ thời bình bị đè nặng bởi phán xét xã hội, tất cả đều hiện lên với sức sống mãnh liệt đầy kiên cường.
Rộng hơn, phận người bèo bọt còn là muôn mặt kiếp người bình thường với bao khuất khúc. Đó là người trẻ tha hương đối mặt với cô độc và chênh vênh trong cơn đại dịch, hay những cá nhân đang dần xa cách nhau giữa guồng quay công việc và trách nhiệm. Tác giả đi sâu vào tầng ẩn ức, vén lên những mâu thuẫn trong các mối quan hệ tưởng chừng bền chặt, để từ đó gợi lên nỗi mong manh và day trở trong lòng người.
Dù phơi bày hiện thực gai góc, tập truyện vẫn ánh lên tinh thần nhân đạo sâu sắc. Lê Ngọc không chỉ tái hiện nỗi đau mà còn gửi gắm niềm tin vào tình người, vào khả năng cảm thông của con người trước những số phận kém may mắn. Đó là ngọn gió ấm thổi qua những trang văn se sắt, giúp người đọc thấy được lòng trắc ẩn giữa đời nghiệt ngã.
Văn phong đặc sắc của Lê Ngọc
Truyện ngắn của Lê Ngọc mang dáng dấp của những trang tản văn thấm đẫm cảm xúc – thứ cảm xúc được chưng cất từ hoài niệm quá khứ và tấm lòng đồng cảm với con người. Trong Mùa gió ngang vai, giọng văn thủ thỉ, tâm tình nhưng không kém phần đa dạng về ngôi kể và điểm nhìn. Sự đan xen giữa tự sự, thơ và hình thức thư tín tạo nên một cấu trúc lớp lang, đưa người đọc qua nhiều chiều không – thời gian: quá khứ – hiện tại, làng quê – phố thị, bên trong – bên ngoài.
Chính sự đa dạng ấy đã khắc họa rõ nét một cái “tôi” đa sầu, đa cảm và giàu ưu tư của tác giả. Mỗi truyện ngắn không chỉ là một câu chuyện mà còn là một lát cắt tâm trạng, nơi người đọc có thể bắt gặp những rung động rất đỗi con người. Lê Ngọc đã thành công trong việc tạo nên một thế giới truyện vừa gần gũi vừa sâu lắng, khiến người ta phải suy ngẫm về giá trị của ký ức và tình thương.
Ai nên đọc tập truyện này?
Mùa gió ngang vai phù hợp với những độc giả yêu thích văn chương giàu cảm xúc, đặc biệt là những ai muốn tìm về những giá trị truyền thống và tình người giữa cuộc sống hiện đại nhiều biến động. Những ai từng trải qua mất mát, hoài niệm hay đơn giản là muốn thấu hiểu hơn về thân phận con người sẽ tìm thấy sự đồng điệu trong từng trang viết.
Kết luận
Sau từng cơn gió lạnh se sắt, Mùa gió ngang vai mang đến những cơn gió ấm áp của ký ức và yêu thương. Tập truyện ngắn của Lê Ngọc không chỉ là một tác phẩm văn chương đặc sắc mà còn là lời nhắn nhủ về giá trị của quá khứ và sức mạnh của tình thân. Đọc để thấy lòng mình lắng lại, để nhận ra rằng giữa cuộc đời này, ký ức và yêu thương vẫn luôn là điểm tựa vững chắc nhất.